Mật Ong Cổ Đại

Bài viết

MẬT ONG CỔ XƯA

TÌNH CỜ tìm thấy một tảng ong đang nhỏ giọt trong rừng, một chiến binh kiệt sức người Y-sơ-ra-ên đã dùng gậy mình chấm vào tàng mật ong và ăn một ít. Tức thì, “mắt người sáng ra” và sức người hồi phục. (1 Sa-mu-ên 14:25-30) Câu chuyện này trong Kinh Thánh cho thấy một trong những đặc tính của mật ong mang lại lợi ích cho con người. và một câu chuyện nữa trong Kinh Thánh được nhắc tới khi ông Gioan Tẩy Giả sống trong hoang mạc, ông lấy chấu chấu và mật ong làm thức ăn. (Mt 3.1-13) Đó là nguồn năng lượng giúp hồi phục nhanh chóng có thành phần chính là carbohydrates— chiếm khoảng 82 phần trăm. Điều thú vị là về mặt lý thuyết, với năng lượng chứa trong chỉ 30 gram mật ong, một chú ong có thể bay vòng quanh thế giới!
Có phải loài ong tạo mật chỉ để con người được hưởng lợi ích thôi không? Không đâu, thức ăn của loài ong cũng là mật. Một tổ ong kích thước trung bình cần từ 10 đến 15 kilôgam mật để sống sót qua mùa đông. Nhưng trong điều kiện thuận lợi, một tổ ong có thể sản xuất đến khoảng 25 kilôgam mật, nên con người cũng như các động vật khác, chẳng hạn gấu và gấu mèo có thể thu hoạch và thưởng thức lượng mật dư này.
Loài ong tạo ra mật như thế nào? Các con ong chăm chỉ tìm tòi và thu gom mật hoa. Chúng hút mật hoa bằng cái lưỡi hình ống, trữ nơi một trong hai bao tử để mang về tổ. Mật hoa được chuyển sang các con ong khác để “nhai” trong khoảng nửa giờ và được trộn lẫn với chất enzym tiết ra từ các tuyến trong miệng chúng. Sau đó, chúng đặt mật trong các khoang lỗ tổ hình lục giác làm bằng sáp ong, rồi dùng cánh để quạt và khử nước. Khi lượng nước trong mật giảm còn ít hơn 18 phần trăm, chúng đậy các khoang lỗ tổ lại bằng một lớp sáp mỏng. Mật ong chứa trong đó có thể giữ hầu như vô hạn định. Theo một báo cáo, người ta đã tìm thấy mật ong hoàn toàn có thể ăn được, có từ khoảng 3.000 năm trước đây, trong lăng mộ các Pha-ra-ôn.

Các đặc tính y khoa của mật ong
Không những là loại thực phẩm tuyệt vời, một nguồn dự trữ thuần túy vitamin B, các loại khoáng chất khác nhau và các chất chống oxy hóa, mật ong còn là một trong những phương thuốc cổ xưa nhất vẫn còn được sử dụng. Tiến Sĩ May Berenbaum, nhà côn trùng học của Đại Học Illinois, Hoa Kỳ, nhận xét: “Mật ong được sử dụng trong hàng thế kỷ để điều trị trong nhiều lĩnh vực như điều trị các vết thương, vết phỏng, bệnh đục nhãn mắt, loét da, các vết trầy xước”.

Nói về mối quan tâm gần đây nơi giá trị y học của mật ong, cơ quan thông tin CNN cho biết: “Kể từ khi phương pháp băng bó vết thương bằng chất kháng sinh phát triển từ Thế Chiến II, mật ong đã không còn thông dụng trong việc điều trị vết thương nữa. Nhưng nhờ một cuộc nghiên cứu mới và việc các vi khuẩn chống chất kháng sinh ngày càng gia tăng đã khiến cho phương thuốc dân gian lâu đời này được sử dụng trở lại”. Chẳng hạn, điều trị vết phỏng là một trong các lĩnh vực của cuộc nghiên cứu. Điểm đáng chú ý là khi sử dụng cách băng bó bằng mật ong, các vết thương của bệnh nhân lành nhanh hơn, ít gây đau đớn và ít để lại sẹo hơn.

Các cuộc nghiên cứu cho thấy rằng nhờ loài ong trộn lẫn chất enzym vào mật hoa, nên mật ong có các đặc tính chống khuẩn và kháng sinh nhẹ. Chất enzym này có hydrogen peroxide, tiêu diệt vi khuẩn độc hại. Hơn nữa, khi thoa trực tiếp, mật ong có thể làm giảm chứng viêm và kích thích các mô lành phát triển. Vì thế, Tiến Sĩ Peter Molan, một nhà hóa sinh người New Zealand, cho biết: “Mật ong đang dần được các bác sĩ công nhận là phương pháp trị liệu đáng tin cậy và có hiệu quả”. Thật ra, Australian Therapeutic Goods Administration (Cơ Quan Quản Lý Sản Phẩm Trị Liệu Úc) đã công nhận mật ong là một loại thuốc, và thuốc làm từ mật ong dùng để băng bó vết thương đã được bán ra thị trường ở đất nước này.

Bạn biết bao nhiêu loại thực phẩm đầy dinh dưỡng, ngon tuyệt mà lại có tác dụng y khoa như thế? Không ngạc nhiên gì vào thời xưa, các luật đặc biệt nhằm bảo vệ loài ong và người nuôi ong đã được thông qua! Phá hủy các cây hoặc tổ ong nơi loài ong sinh sống là một tội ác có thể phải chịu đóng phạt nặng hoặc ngay cả án tử hình. Quả thật, mật ong là món quà quý báu dành cho con người và mang lại sự tôn vinh cho Đấng Tạo Hóa.